BÂY GIỜ LÀ

Thành viên trực tuyến

2 khách và 0 thành viên

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    11luyen_chu_o.swf Chame3.swf VienglangBac123show0.flv Gai_xuan.swf Vcd_ho_cnti_2tet_da_co_lai.flv Happy_new_year1.swf Chuc_mung_ngay_2011.jpg Chuc_mung_20_113.jpg Bai_ca_GVND.swf 0.ChucMung20-10-07.jpg 0.mmm.jpg 0.anh_bo_con.jpg 0.cung_nhay_theo_nhac_nao_ban.gif 0.11043018-top7[1].jpg 0.11120666-rat22[1].jpg 0.assorted-572.jpg 921.jpg

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với
    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỷ niệm >

    Gửi Người Em Gái

     
     
    Sáng tác: Đoàn Chuẩn, Từ Linh
    Trình bày: Hồng Nhung

    Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
    Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
    Hà Nội chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi
    Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê
    Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
    Đường phố vắng bóng đèn
    Chạnh lòng tôi nhớ tới người em

    Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương,
    Mắt nồng rộn ý yêu thương
    Đôi mắt em nói nhiều, tha thiết như dáng kiều
    Ôi tình yêu
    Nhưng một sớm mùa thu khép giữa trời tím ngắt
    Nàng đi gót hài xanh
    Người đi trong dạ sao đành
    Đường xưa lối cũ ân tình nghĩa xưa

    Rồi ngày thống nhất đến rất nhanh không ai ngờ
    Cầu chia giới tuyến đến mai đây san đất bằng
    Nụ cười trong gió sớm, anh đến chờ em giữa cầu Hiền Lương

    Em tôi đi, màu son lên đôi môi
    Khăn san bay lả lơi bên hai vai
    Trời thắm gió trăng hiền
    Hà Nội thêm bóng dáng nàng tiên

    Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
    Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
    Hà Nội chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi
    Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê
    Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
    Đường phố vắng bóng đèn
    Chạnh lòng tôi nhớ tới người em

    Em tháp Rùa yêu dấu
    Còn đó trơ trơ, lớp người đổi mới khác xưa
    Thu đã qua những chiều, song ý thơ rất nhiều
    Cả tình yêu
    Em nhẹ bước mà đi giữa khung trời bát ngát
    Tình ta hết dở dang
    Đường xưa lối ngập lá vàng
    Đường nay thong thả bao nàng đón xuân

    Lòng anh như giấy trắng, thanh tân ép hoa tàn
    Thời gian vẫn giữ nét yêu đương nơi hoa vàng
    Dịu lòng đàn dẫn phím, ý thơ trào dâng, viết gửi về em

    Đêm hôm nao, ngồi nghe qua không gian
    Em tôi mơ, miền xưa qua hương lan
    Đường phố lóa ánh đèn
    Một người em gái nhớ người thương
    Đường phố vắng bóng đèn
    Một người anh thương nhớ chờ em

    Gửi Người Em Gái

    Vẫn biết rằng mỗi ca khúc đều là những tâm tình được gửi gắm trong từng dòng nhạc, chỉ với ý nghĩa đó thôi mỗi ca khúc đã thực sự như một bức tâm thư của tác giả gửi cho nhân thế. Vậy mà trong gần một thế kỷ của tân nhạc Việt Nam có những bức tình thư bằng tiết tấu và giai điệu đã trở nên bất tử, đã khiến biết bao nhiêu con tim của những người yêu nhau đi qua thế gian này, chia sẻ phần nào nhịp đập của trái tim người nghệ sĩ khi yêu.

    Gửi người em gái của Đoàn Chuẩn – Từ Linh được hoàn thành năm 1956. Trong một đêm tân xuân giữa cơn mưa cánh hồng đào phai nỗi nhớ không chỉ còn là nỗi nhớ mà đã được nhân lên vạn bội trong ánh nhìn đau đáu, trong mối xót thương, trong một điều gì gần như là một niềm tuyệt vọng cách chia khôn cùng.

    Vào mùa xuân năm 1956 ấy, vết thương chia cách đất nước chưa trở thành một nỗi đau phân lìa bởi vẫn còn nhiều hy vọng trong một cuộc trùng phùng. Những người yêu nhau vẫn chỉ coi sông bến Hải như một giới tuyến tạm thời chứ chẳng ai dám ngờ nó là nỗi đau chia lìa 2 miền đất nước trong suốt 20 năm. Xuân vẫn trở về với đời sống, với lòng người. Hồ Gươm vẫn lung linh, Ngọc Sơn vẫn uy nghi, chuông vẫn reo ngân trong giờ khắc giao thừa, chỉ có lòng người: “Nhìn xác pháo bên thềm chạnh lòng tôi nhớ tới người em”.

    Trong 1 ca khúc – một bức tình thư như gửi người em gái, người nghe chạm được vào một lát cắt của lịch sử bởi lịch sử đã phủ bóng trên tâm hồn cá nhân của người nghệ sĩ. Và khi ấy những nỗi niềm riêng tư đã tìm được chia sẻ trong tâm hồn của những người đồng điệu cùng chung một thế hệ. Không chỉ có thế lớp khán giả hậu sinh có mường tượng được chăng một ngày Tết xa xưa qua những dòng nhạc, những lời ca?.

     
     
     

    ỹ nhân – người em gái, hình ảnh tuyệt vời trong tâm hồn người nhạc sĩ tài hoa, nếu còn sống, chắc cũng tóc bạc da mồi. Nhưng cái đẹp trong ca khúc thì vĩnh cửu. Nói rộng ra đó là quy luật chung của nghệ thuật.

    Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
    Rừng đào phong kín cánh mong manh hé hoa lòng
    Hà Nội chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rũ mà chi
    Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê
    Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
    Đường phố vắng bóng đèn
    Chạnh lòng tôi nhớ tới người em

    Một ca khúc có tuổi đời dài lâu như vậy, đi qua biết bao nhiêu biến thiên của đời sống, biết bao nhiêu thăng trầm của lòng người hẳn đã được nhiều thế hệ của ca sĩ tiếp nối trình bầy, mỗi người một vẻ. Người hát nó bằng mỗi cộng cảm của những người cùng chung cảnh ngộ, cùng chung thế hệ. Người hát nó như thể câu chuyện riêng của chính lòng mình, và có người chỉ đơn thuần là kể lại câu chuyện mà người nhạc sĩ đã viết thành ca khúc. Nghe Hồng Nhung hát thấy thênh thang một trời Hà Nội, thấy xao xuyến mến yêu Hồ Gươm, Tháp Rùa, Đền Ngọc Sơn, Cầu Thê Húc – những hình bóng thân thương mà những người Hà Nội đi xa đều mang trong tâm khảm. Có nỗi nhớ quê hương trong tiếng hát điêu luyện của người nữ ca sĩ này, nghe cô hát thấy lại một trời kỷ niệm, thấy dằng dặc nỗi nhớ của người xa xứ. Thường thì người đời hay cố gắng phân loại những thứ cảm xúc ngổn ngang. Và mối sầu ly hương cũng đã trở thành điển hình đôi khi sơ cứng, Hồng Nhung đã dỡ bỏ được những gì mà ta tạm gọi là sơ cứng ấy bằng chính nỗi nhớ rất riêng tư của mình. Cô hát “Gửi người em gái” là một cách chia sẻ nỗi nhớ nhà, là một cách để những tâm tình rất riêng được sẻ chia với biết bao tâm hồn đồng điệu. Âu đó cũng là một niềm hạnh phúc mà tạo hóa chỉ dành riêng cho người nghệ sĩ.

    Ở nơi nào đó rất xa hương hồn cố nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – tay đàn guitar Hawai tài hoa lừng lẫy một thời hẳn sẽ nở một nụ cười độ lượng khi những ca khúc của mình vẫn còn được hát lên giữ đời sống này bởi nhiều thế hệ ca sĩ

    CTV


    Đinh Xuân Khang @ 04:43 20/03/2009
    Nhắn tin cho tác giả
    Hoàng Đại Tuệ @ 04:50 20/03/2009
    Số lượt xem: 298
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến